password gg: amber0506 nháp: Lướt ngang qua hàng chục gian phòng, cuối cùng Jossie cũng thấy chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng trệt. Khi cha còn sống, đã có lần Jossie nghe kể về thư phòng chứa các tài liệu địa phương của Wyatt. Ắt hẳn nó sẽ giúp Jossie tường tận mọi chuyện ngay đêm nay. Cầu thang nối lên thư phòng tuy hơi cũ do không mấy khi được tân trang, nhưng căn phòng nó dẫn đến lại khá ấm cúng. Mùi gỗ thơm thơm xộc vào mũi Jossie, hoà quyện với mùi hương của giấy cũ. Đập vào mắt cô là cả tá tài liệu còn chồng đống trên chiếc bàn nhỏ kê ở giữa những tủ sách lớn. Jossie bước đến đó trước tiên. Cô hết sức tò mò với những tệp tài liệu dài cộp, chữ viết lộn xộn trên bàn. Lật dở từng trang, Jossie phát hiện rằng đó chính là những báo cáo từ công tước địa phương gửi đến cha và thư kí Gobianne, nhưng không được tường trình đến cán bộ Hoàng gia. “Thì ra đó là lí do nó ngổn ngang ở đây.” , Jossie nghĩ. Trong đó là báo cáo tài chính Wyatt 5 năm liên tiếp, đều được đánh giá là bị thâm hụt trầm trọng. Khoản tiền viện cấp xứ bảo hộ từ Hoàng gia vốn đã như bọt sóng nhỏ, sau khi qua tay hàng trăm cán bộ bòn rút thì lại càng ít ỏi đến đáng thương. Lí do chính cho sự thâm hụt nguồn tiền mỗi năm được báo sơ sài là “mất mùa”, “sản lượng lúa mì giảm”,… Chính vì sự thâm hụt trầm trọng, để tránh cho Wyatt gặp khủng hoảng tài chính, Đại công tước đã phê duyệt cắt giảm hầu hết các khoản đầu tư cho nhu cầu dân sinh. Hoãn xây dựng trạm y tế, trường học tư thục đã cũ nát cũng không được tiến hành bảo dưỡng,… summary: Vương quốc Gearphin đứng đầu là Gia đình Hoàng gia, nắm mọi quyền hành, đưa ra mọi quyết sách (trong đó có Hoàng đế là bộ mặt của cả vương quốc). Tuy nhiên trải qua 1 thời gian dài thì gia đình hoàng gia dần trở nên khủng hoảng sâu sắc, rơi vào sa đoạ truỵ lạc, nên cần sự hậu thuẫn về mọi mặt từ các thương nhân giàu có từ việc đầu cơ, buôn bán cho nhiều thị trường trên TG(Gearphin là nước có ven biển dài, có thể dựng cảng, trong đó có cảng Ryconsort là cảng lớn nhất và thu được nguồn tiền lớn nhất). Sau Hoàng gia là các Thủ trưởng về Kinh tế, Y tế, Quân đội, Tài chính, Văn hoá-được toàn quyền quyết định về các lĩnh vực này, hàng năm sẽ cùng Hoàng gia họp trong Hội nghị Hoàng gia, quyết định thương vụ của các xứ bảo hộ. Thể chế chính trị: GĐ hoàng gia nắm mọi quyền hành, tuy nhiên sau lưng bị các thế lực thương nhân thâu tóm quyết định (giống kiểu cơ chế lũng đoạn bây giờ í). Ở vương quốc có 2 loại xứ: xứ bảo hộ và xứ tự do. Xứ bảo hộ (theo định nghĩa) là xứ chưa đủ khả năng tự chủ kinh tế,cần Hoàng gia quản lí; trog khi xứ tự do đủ khả năng. Xứ bảo hộ phải đóng thuế cao theo phần trăm giá trị thu về (giá trị thương mại thu về thường là từ các thương vụ hợp tác cùng thương nhân, sử dụng tài nguyên/thị trường/nhân công/… để ăn lợi nhuận; cũng có thể là từ việc xuất khẩu,buôn bán sản phẩm từđịa phương hay xứ đó làm ra. Ngoài ra, xbh (viết tắt của xứ bảo hộ) buộc phải có sự can thiệp, kiểm soát của gđ Hoàng gia trong mọi thương vụ; chỉ được tiến hành đàm phán thương vụ khi có sự đồg ý của HGia. Ngược lại, xứ tự do được toàn quyền quyết định đàm phán thương vụ, đóng thuế theo mức cố định (kể cả khi giá trị thu về cao hay thấp hơn theo từng năm). Thể chế này khiến các xứ bảo hộ bất bình, trong khi xứ tự do ngày một phát triển k bị ràg buộc. Thể chế ở từng xứ: Đứng đầu là Đại công tước (ở xứ tự do thì vị trí này được quyết định dựa trên di chúc của Đại công tước hay bầu cử dân chủ; ở xứ bảo hộ được quyết định dựa trên di chúc của đại công tước trước đó hoặc được gđ Hoàng gia quyết định. Sau đó là các Công tước (quản lí các khía cạnh dân sinh như y tế, trật tự xã hội,…) và Bá tước (Gia đình giàu sở hữu cổ phần/quản lí tài sản công cấp xứ). -> Nữ chính Jossie Carlysn Deckler là con gái út của Đại công tước quá cố John Deckler đứng đầu xứ bảo hộ Wyatt. Người được lựa chọn là Đại công tước là chị gái cô, Catherine Deckler. Tuy nhiên, chị gái mắc 1 chứng bệnh hiểm nghèo và sẽ chẩn đoán sẽ k qua khỏi sau 1 năm nữa. Chính vì vậy, Jossie, cô tiểu thư trước giờ k quan tâm đến thế sự, sẽ buộc phải dấn thân vào 1 thế giới lạ lùng, phức tạp-nơi những tranh đấu mưu quyền đầy nguy hiểm luôn thường trực. Trong hành trình này, Jossie sẽ nhìn thấy gì? Nhân vật: Jossie Deckler, Theron Stualymn, Catherine Deckler, Victoria Blachella,… Jossie: Tóc xoăn màu hạt dẻ đậm,khuôn mặt xinh đẹp kiểu mẫu, thích những màu sắc đậm như đỏ sapphire, xanh navy,….Không ngây thơ đến vậy, cô ấy có nhãn quan chính trị tinh tường, tấm lòng nhân hậu và sự nhiệt huyết của 1 cô gái trẻ. Joss không phải motip nữ cường cứng nhắc hay kiểu trong sáng ngây thơ, cô có sự chuẩn bị cho mọi thất bại (mang tính tất yếu) và nhìn thế giới theo đôi mắt của chính mình. Chính vì thế, Joss sẽ không bị đẩy vào tình cảnh mất đi chính mình hay quá ngại va vấp. Joss biết rõ đam mê của chính mình và luôn có lí do cho mỗi quyết định của bản thân. Theron Stualymn: Là thiếu gia “ngậm thìa vàng mà lớn”, cao lớn, điển trai (kiểu khôi ngô hệt một nghệ thuật gia, dễ thu hút người khác và để lại good impression). Theron có bố là thương nhân khét tiếng, nên k ngạc nhiên khi những gì anh biết vượt xa những gã lập nghiệp ở Ryconsort-thành phố cảng xa hoa và là miền đất hứa của triệu giấc mơ trẻ. Tuy nhiên, Theron là người có tham vọng hơn và tư duy cải cách của anh mạnh mẽ hơn bố mình. Chính vì vậy, Theron là gã thương nhân đầu tiên chễm chệ ở chức Thủ trưởng - không qua bầu cử, không tốn lấy một xu hối lộ. Trẻ tuổi, đầy tham vọng,…nhưng Theron tỉnh táo, biết rõ giới hạn của bản thân và không làm tất cả vì lợi nhuận -> có khá nhiều điểm khai thác. CHƯƠNG 1 Mưa bụi giăng kín lối, như thể bầu trời Wyatt đang rỉ máu sau một lời nguyền cổ xưa. Thành trì trắng ngà trước cổng Dinh thự nhà Deckler lạnh giá, sũng nước tang thương, cúi đầu tiễn biệt John Vaykins Deckler – Đại công tước tối cao, người vừa lìa đời cách đây ba hôm. Tang lễ diễn ra trong tòa khán đài đá xám, nơi tiếng gió rít qua những vòm kính như lời than khóc nghẹn ngào của chính thành Wyatt. Không ai cất lời. Họ ngồi đấy, mặc đồ tang, nhưng ánh mắt đầy dè dặt và xấu hổ. Họ thương tiếc – hoặc giả, chỉ giả vờ thương tiếc – người đàn ông đang nằm trong cỗ quan tài sẫm màu vương quyền. Chính lúc đó, một giọng nói khàn khàn của ai đó vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng trong không gian đầy “Được uỷ nhiệm bởi Hoàng gia, ngay sau đây, chúng tôi xin công bố di chúc!” Đám đông bắt đầu hơi ồn ào: “Kìa, bọn người của Hoàng gia đến rồi đấy!” Và họ liếc mắt sang thân quyến của Đại công tước, nơi chỉ có duy nhất 2 cô gái trẻ là con gái của ngài: “Chắc Đại công tước được bổ nhiệm là cô tiểu thư út! Tôi thấy Đại công tước thân thiết với cô này hơn.” Lại có tiếng phản đối: “ Đại tiểu thư Catherine chứ! Cô ấy giỏi giang và khí chất thế kia cơ mà.” Và thế là họ cứ rì rầm tranh luận. Mặc kệ những tiếng rì rầm và sự hỗn độn bên dưới, dù khó chịu, những người từ Hoàng gia phái đến ấy vẫn tiếp tục đọc bản di chúc. Chỉ là những thông tin dài ngoằng về tài sản kế thừa, chia đều cho hai cô con gái của ngài Đại công tước quá cố là Jossie Carlys Deckler và Catherine Moserra Deckler. Không ai quan tâm đến thông tin đó cả. Chỉ cho đến Đó lại chính là Catherine Deckler! Đám đông lại tiếp tục rì rầm. Ở khán đài bên kia, hai cô gái trẻ vẫn thờ ơ trước điều được công bố ấy. Có lẽ, họ đã đoán được nên chẳng tỏ vẻ bất ngờ là bao. Ngay sau đó, Catherine Deckler cùng những người ở Hoàng gia cùng đóng dấu và kí kết bản Công ước xác nhận kế thừa tước vị Đại công tước, rồi đến Jossie Carslyn xác nhận hợp thức hoá tài sản thừa kế. Buổi công bố di chúc ngày hôm đó kết thúc êm đẹp, sau khi những người ở Hoàng gia ra về và thể hiện sự kính trọng với gia chủ tương lai của nhà Deckler, cô Catherine. Vừa quay mặt, đi ra khỏi cổng, một gã trong số những ngừoi được Hoàng gia uỷ nhiệm ấy đã không nhịn được, than thở: “Lũ bá tước ở xứ bảo hộ thật quê kệch và lố bịch! Mỗi lần có chuyện gì phải đụng mặt bọn chúng đều cảm giác không suôn sẻ. Mẹ kiếp thật!” “Tao cũng thấy vậy. Mà sao hôm nay thời tiết dị hợm thế nhỉ?” - Một tên khác lại tiếp lời “Chắc lại sắp có điềm báo gở nào đây, tao bảo rồi mà!” Từ bên trong khán đài, Jossie thấy khách đến thăm viếng lục tục về hết nên chạy ra tìm chị gái. Chị gái cô, Catherine, đang dóng mắt nhìn ra phía cổng chính, nơi những gã được Hoàng gia uỷ nhiệm ra về. Thấy em gái, Catherine hơi nhíu mi, hỏi: “Em chạy ra đây làm gì?” “Tìm chị đấy. Khách về hết rồi, quản gia với người hầu cũng đang dọn dẹp. Chị…có muốn đi dạo một chút không?” Catherine nhìn em gái. Rõ ràng, cả xứ Wyatt này ai cũng ngợi ca sự hoàn mỹ của gia đình Deckler, nhưng chỉ có cha, Jossie và chính cô biết chuyện gì đã xảy ra trong gia đình này từ xưa đến nay. Sợi tóc mai màu hạt dẻ hơi đung đưa, chạm nhẹ vào khuôn mặt mịn màng của Jossie. Cô ngước mắt lên, hỏi lại người chị đang vẩn vơ nghĩ ngợi: “Chị nghĩ gì thế? Chị có muốn đi dạo một lát không?” Lúc này, Catherine mới định thần lại: “À, chị không đi đâu. Cứ đi một mình đi. “ Nói xong, Catherine đi vào trong căn nhà, để lại Jossie đứng đó một mình. Thấy chị như vậy, cô cũng tự ra vườn diên vỹ dạo quanh. Thật ra, Jossie luôn biết chị gái không ưa thích mình và hoà nhập với mọi người cho lắm, nhưng cô vẫn luôn cố điều tiết không khí trong nhà, dù rằng điều này khiến cô có phần mỏi mệt. Thật tình, Jossie cảm thấy dạo gần đây chị gái có phần khó hiểu. Cả cô và chị gái đều không quá thân thiết với cha, thêm nữa với căn bệnh tim quái ác kia thì chuyện ông qua đời cũng là vấn đề sớm muộn, vậy thì tại sao dạo này Catherine lại hay cáu gắt và mệt mỏi hơn trước kia? “Chắc chị ấy lo lắng về việc sắp phải làm Đại công tước chăng? Dù chị ấy không phải tuýp người sẽ lo lắng với vấn đề đã được định sẵn như vậy, nhưng có lẽ là như thế rồi.” Jossie hoàn toàn không biết, rằng cô sẽ được tiết lộ một sự thật động trời, làm thay đổi hoàn toàn tương lai phía trước của mình. Và khi mặt trời lặn dần ở Wyatt, Jossie sẽ thấy gì sau cơn mưa bụi mù mịt khắp nẻo kia? Chương 2 Đêm đó, cơn mưa bụi nhỏ vốn chỉ khiến nền đất mùn ở Dinh thự Deckler thêm ẩm ướt lại hoá thành trận mưa rào khổng lồ. Trận mưa lớn khiến những rặng diên vỹ, dã quì hay cẩm chướng sặc sỡ ngoài khu vườn của Jossie úng dột trong tầng tầng lớp nước vẩn đục. Cây sồi cao lớn cạnh cổng Dinh thự cũng không chịu nổi sức gió, từng cành cây vốn chắc khoẻ lại dập dìu lung lay, khiến lá rụng đầy sân. Trong căn phòng ngủ xinh đẹp trên tầng thứ hai, Jossie đang dựa lưng vào cửa sổ, lẳng lặng ngắm nhìn cơn mưa xối xả xuống nền đất. Hình như cô hơi lo cho đám hoa dưới vườn. Đúng lúc này, có ai đó gõ cửa phòng Jossie. Thì ra là thư kí của cha cô trước đây, Dean Gobianne: “Có chuyện gì thế?” “Thưa tiểu thư, Đại công tước Catherine muốn gặp cô ở phòng riêng.” “Được rồi, anh đi đi.” Đóng cửa phòng, Jossie phì cười trước danh xưng thư kí Gobianne gọi chị gái cô. “Đại công tước Catherine, cái thứ gì vậy?”, Jossie nghĩ thầm. Lúc sau, cô mới thấy khá ngỡ ngàng. Catherine hiếm khi gọi cô đến phòng, hơn nữa lại còn là đêm muộn thế này. Có chuyện gì thế nhỉ? Dù vậy, Jossie vẫn đến phòng của Catherine. Đi qua 3 dãy hành lang dài, cuối cùng cô cũng bước đến trước khung cửa gỗ sồi trắng lộng lẫy của chị gái. “Vào đi, Joss! - Catherine nói, khi vừa nghe thấy Jossie gõ cửa.” “Chuyện gì thế, chị?”- Jossie hỏi Cathe ngay lúc đặt chân bước vào. “Em ngồi đã. Chuyện dài lắm, chị muốn dặn em lâu.” Jossie ngồi yên vị trên ghế bành của chị gái, vẻ mặt ngập tràn hoang mang. Đã là nửa đêm nhưng trên mặt bàn vẫn có trà nóng, chắc Cathe vừa mới pha. Trong căn phòng tĩnh mịch, Catherine ngồi trên ghế bành, tay đặt hờ lên tách trà còn nghi ngút hơi. Mưa ngoài khung cửa sổ vẫn nện xuống nền sân như không có điểm dừng. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chập chờn hắt lên đường nét khuôn mặt nghiêm nghị, khiến vẻ đẹp thanh tao của cô càng thêm sắc lạnh. “Sao thế, chị?” Catherine ngẩng lên. Ánh mắt cô điềm nhiên nhưng không vô cảm. “Chị không khỏe. Là bệnh tim, giống cha. Chỉ là… tiến triển nhanh hơn.” Jossie khựng lại một chút, nhưng thay vì sững sờ, cô chỉ siết nhẹ tay vịn ghế. Im lặng kéo dài chừng vài nhịp thở, rồi cô mới lên tiếng: “Có nguy hiểm không?” “Có.” – Catherine nói gọn. “Nếu chị không điều trị kịp thời, thì không qua nổi một năm.” Một khoảng lặng. “Chị sẽ rời Wyatt vài tháng tới,” Catherine nói tiếp. “Quay về nơi cũ. Ít người biết, ít tai mắt, đủ để chị thử giữ mạng mình.” Jossie gật đầu khẽ. Trong lòng cô dâng lên nỗi bất an khó gọi tên, nhưng cô không để nó chi phối. “Còn ngôi vị Đại công tước?” “Chị vẫn giữ danh nghĩa. Luật không cho phép truyền vị khi chưa đủ một năm tại chức. Nhưng chị cần em – đứng thay chị quản lý Wyatt trong thời gian đó.” Catherine ngừng một nhịp, ánh mắt xoáy sâu vào em gái. “Joss… Em được sinh ra để được yêu thương, còn chị là thứ được tạo ra sau một cơn ác mộng. Nhưng chị biết rõ hơn ai hết: quyền lực là thứ duy nhất bảo vệ được kẻ yếu. Nếu Wyatt không đủ mạnh, nó sẽ bị Hoàng gia bóp chết.” Jossie hơi mím môi, rồi ngẩng lên: “Vậy còn chị? Nếu không quay về được?” “Thì em tiếp tục.” – Catherine nói gọn. “Vì em là người duy nhất đáng giá hơn chị để giữ lấy vùng đất này.” Ngọn đèn dầu chợt khẽ chao nghiêng vì gió rít bên ngoài. Jossie nhìn chị gái. Cô không chắc mình nên nói câu gì để bản thân trông không quá ngu ngốc. Thở ra nhẹ nhàng, Joss đáp lại: “Được,” cô nói. “Em sẽ làm, nếu đó là điều chị cần.” Catherine khẽ gật đầu, rồi đứng dậy quay lưng lại. Jossie vẫn ngồi yên. Giọng cô cất lên, không run rẩy, chỉ khẽ trầm xuống như thể cân nhắc rất lâu: “Nhưng… chị biết rõ em chưa từng điều hành bất cứ điều gì lớn đến vậy. Em không hiểu luật, không rành quan hệ giữa các gia tộc, càng không đủ kinh nghiệm để đối mặt với mấy kẻ luôn rình rập Wyatt.” Catherine không quay lại, nhưng nụ cười nửa miệng hiện lên bên khóe môi cô, vừa lạnh vừa kiên quyết. “Vì thế chị sẽ để lại bản sơ đồ các mối liên hệ và lịch trình nghị sự ba tháng đầu. Dean sẽ báo cáo mọi việc. Em chỉ cần lắng nghe và học. Chị không cần em trở thành một người như chị, chỉ cần đủ tỉnh táo để giữ được cái tên Deckler.” Jossie im lặng, rồi gật đầu. “Chị sẽ theo dõi từ xa?” – cô hỏi. Catherine quay lại. Ánh mắt cô lạnh đi một thoáng, rồi dịu lại. “Chị sẽ biết mọi thứ em làm.” Gió rít qua khung cửa, cuốn theo mùi đất ẩm và hơi nước từ cơn mưa ngoài kia. Trong thứ ánh sáng vàng lặng lẽ, Jossie ngồi đó, tay đặt vào lòng, không nói gì thêm. Cô không biết liệu mình có sẵn sàng hay không, nhưng giờ đây, câu hỏi đó không còn quan trọng nữa. “Chị nghỉ đi, chị. Em về phòng, mai ta lại nói chuyện.” Nói rồi, Jossie lẳng lặng quay người đi. Bước ra khỏi căn phòng lộng lẫy, thanh âm nặng nề của màn mưa như nuốt chửng từng tiếng bước chân cô. Não nề và vô định, Jossie cứ thế rảo bước qua hàng chục khán phòng, cuối cùng mới đến được phòng ngủ của mình. Trước khi bổ nhào và úp mặt xuống giường như một cô nhóc, Jossie tắt đi