Thành phố lúc gần nửa đêm luôn mang một vẻ đẹp kỳ lạ—tối đen, lạnh ngắt, nhưng lại sống động bởi những chiếc đèn mờ hắt xuống những ngõ nhỏ chằng chịt như mê cung. Và chính giữa cái mê cung ấy, em đang chạy. Chạy trối chết. Tiếng bước chân phía sau không nhanh, nhưng đều đặn, dồn dập. Không cần quay lại, em cũng biết đó là ai. Một con người mà cả thành phố đồn rằng không ai dám nhìn thẳng vào mắt. Một con người mà ngay cả tiếng thở nhẹ thôi cũng khiến kẻ khác rùng mình. Anh—ông trùm mafia khét tiếng, lạnh lùng, tàn nhẫn, là lưỡi dao cắt phăng mọi sự phản bội. Và em… thằng nhóc nghịch ngợm, lanh chanh, vô tình làm hỏng bản hợp đồng quan trọng của anh. Đó là lý do em bị truy lùng đến tận giờ. Tim đập loạn trong lồng ngực, mồ hôi thấm ướt sống lưng dù đêm nay trời lạnh. Em lao qua ngã rẽ cuối cùng… nhưng trước mặt lại là một bức tường đen cao đến vai, chắn ngang con hẻm. Ngõ cụt. Em quay người, lưng áp vào tường, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Tiếng bước chân chậm rãi tiến vào, từng nhịp đều vang vọng như tiếng kim loại đập vào đá. Anh xuất hiện từ bóng tối. Bộ vest đen vừa vặn phác lên cơ thể cao lớn, mái tóc hơi rối vì gió đêm, ánh mắt sắc lạnh như dao. Dáng anh sải từng bước một, không nhanh, nhưng chắc chắn… như thể biết rõ con mồi sẽ không trốn được nữa. Khi anh dừng lại trước mặt, khoảng cách giữa hai người chỉ còn đúng một hơi thở. Em run bắn. Anh không nói gì. Chỉ đưa một tay chống lên tường ngay cạnh đầu em, tay còn lại túm lấy cổ áo em mà kéo mạnh, khiến em giật nảy. -QuangAnh: Mày chạy giỏi đấy. Giọng anh trầm, khàn, lạnh tanh như tạt thẳng một gáo nước vào mặt em. -DucDuy: Em… em xin lỗi… Anh Quang Anh… em không cố ý… em… em lỡ tay— Nước mắt em trào ra vì sợ. Giọng lạc đi, không còn chút nghịch ngợm thường ngày. Cổ họng nghẹn lại khi anh kéo áo em sát hơn. -QuangAnh: Lỡ tay mà làm tao mất cả trăm tỷ? -DucDuy: Em biết lỗi rồi… em xin anh… anh tha cho em… Anh hừ lạnh một tiếng, trượt ánh nhìn xuống ngực em như thể đang đánh giá xem có nên giết tại chỗ hay không. Trong lúc vùng vẫy sợ hãi, tay áo em mắc vào góc tường, thân người xoay lệch—và một chiếc khuy áo bị bung. Một tiếng tách nhỏ vang lên trong không gian im lặng. Mảnh áo mở ra ngay tại vùng xương quai xanh. Dưới ánh đèn đường yếu ớt, phần da lộ ra của em trắng mịn, bóng nhẹ vì mồ hôi, từng đường nét nổi rõ vì nhịp thở gấp gáp. Xương quai xanh của em sắc nét, lộ dưới ánh vàng như được khắc bằng ánh trăng. Cơ ng.ực phía dưới dù chỉ lộ một chút nhưng săn chắc, đầy sức sống—một nét đẹp khiến con người ta muốn chạm vào. Không khí trong hẻm bỗng thay đổi. Ánh mắt anh dừng lại trên đó. Dài. Lâu đến mức khiến em muốn chìm xuống đất. Yết hầu anh khẽ chuyển động. Trượt lên. Rồi xuống. Rõ ràng. Từng nhịp nuốt của anh như tiếng kim loại chạm vào nhau trong đêm yên tĩnh, vang đến mức em nghe được. Ánh mắt sắc lạnh của anh dần tối lại, không còn chỉ là sự tức giận… mà pha vào đó là một thứ gì đó sâu hơn, nặng hơn, nóng hơn. Một luồng khí nóng như xiết lấy giữa hai người. Em giật mình, vội kéo tay lên che phần áo bị bung. Nhưng tay em chưa kịp chạm vào thì— Anh giật phắt tay em xuống. Không mạnh đến mức đau, nhưng đủ để em cảm thấy mình hoàn toàn nằm trong tay anh. -QuangAnh: Ai cho mày che? Giọng anh không còn lạnh băng. Nó trầm hơn, khàn hơn, mang một độ nặng như đang cố kiềm chế gì đó. Em run cả người. -DucDuy: A-Anh… đừng nhìn… Em— Nhưng anh không cho em nói hết câu. Anh cúi xuống. Hơi thở anh ấm hơn đêm nay rất nhiều. Nó phả lên vùng da lộ ra khiến từng sợi lông tơ trên người em dựng đứng. Má.u toàn thân chạy xiết lên mặt, ngực và cổ. Và rồi— Làn môi của anh chạm vào xương quai xanh em. _______ Cắt cắt Còn P2 ⚠️ Pov này có một số từ ngữ hay hành động không phù hợp với trẻ nhỏ, khong to6, không thic thì bỏ qua ______