(Đoạn 1) Ngày em đi ngang qua, nắng vương trong mái tóc, Anh cười như vô tình, nhưng tim đâu thể ngăn. Giấu bao nhiêu ngập ngừng, cất trong lòng thầm lặng, Một thế giới riêng tư, chỉ mình anh biết thôi. (Điệp khúc) Thích em trong lặng im, chẳng ai hay biết, Như bông hoa mùa đông vẫn cố nở. Dẫu cho chẳng thể đến, dẫu cho xa xôi, Em vẫn là khúc ca, mãi ngân vang trong tim. (Đoạn 2) Ngồi nhìn em từ xa, giả vờ như chẳng nhớ, Nhưng mỗi khi em cười, trái tim lại run lên. Viết tên em vào mây, dù mây rồi tan biến, Có những điều khó quên, chẳng thể nói nên lời. (Điệp khúc) Thích em trong lặng im, chẳng ai hay biết, Như bông hoa mùa đông vẫn cố nở. Dẫu cho chẳng thể đến, dẫu cho xa xôi, Em vẫn là khúc ca, mãi ngân vang trong tim. (Bridge) Biết có lúc phai mờ, Biết con tim sẽ nguôi. Nhưng đêm nay nhắm mắt, Anh mơ điều xa xôi. (Điệp khúc cuối) Thích em trong lặng im, suốt bao năm tháng, Một thế giới nhỏ nhoi, chỉ có em. Dẫu cho tình là mơ, dẫu không nên đôi, Em vẫn là khúc ca, mãi ngân vang trong tim.