...mở bài tự viết. Từ xa nhìn lại, Hồ Gươm như một tấm gương khổng lồ soi bóng mây trời và những hàng cây xanh mướt. Mặt nước hồ phẳng lặng, chỉ khẽ gợn sóng khi có làn gió nhẹ thổi qua. Trên mặt hồ, vài chiếc thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, tạo nên những vòng sóng lan tỏa như những cánh hoa trôi dạt. Không khí buổi sáng trong lành, mát rượi, mang theo mùi hương dìu dịu của hoa sữa thoảng ra từ những con đường quanh hồ. Giữa lòng hồ, Tháp Rùa hiện lên uy nghi, cổ kính, rêu phong phủ kín bốn bề. Dáng tháp trầm mặc, soi bóng xuống mặt nước, như một chứng nhân lặng lẽ của bao đổi thay nơi Thủ đô nghìn năm văn hiến. Người ta nói rằng nơi đây từng là chỗ vua Lê Thái Tổ trả lại thanh gươm thần cho Rùa Vàng sau khi đánh thắng giặc Minh, nên hồ được gọi là Hồ Hoàn Kiếm – nghĩa là “trả gươm”. Câu chuyện ấy từ lâu đã in sâu trong tâm trí em, khiến em càng thêm yêu quý nơi này hơn. Phía bên kia hồ là cầu Thê Húc cong cong như dải lụa đỏ vắt ngang mặt nước xanh biếc. Cầu dẫn vào đền Ngọc Sơn – ngôi đền cổ kính nằm trên một hòn đảo nhỏ giữa hồ. Dưới ánh nắng ban mai, cầu Thê Húc rực rỡ như được dát vàng. Du khách đi lại tấp nập, người chụp ảnh, người ngắm cảnh, ai nấy đều vui vẻ và thích thú. Em cũng cùng bố mẹ bước lên cầu, cảm nhận từng bước chân kẽo kẹt trên mặt gỗ, nghe tiếng gió thổi rì rào bên tai thật dễ chịu. Xung quanh hồ là những hàng liễu rủ bóng xuống mặt nước. Những cành liễu mềm mại, thướt tha như mái tóc thiếu nữ soi bóng dưới làn nước xanh trong. Những cây cổ thụ to lớn, tán lá xum xuê, che mát cả một góc đường. Dưới bóng cây, người dân và du khách đi bộ, tập thể dục, hoặc ngồi nghỉ ngơi trò chuyện rôm rả. Tiếng cười nói xen lẫn tiếng chim hót líu lo tạo nên một bản nhạc vui tươi giữa lòng thành phố. Buổi trưa, khi mặt trời lên cao, ánh nắng vàng rót xuống mặt hồ, làm mặt nước lấp lánh như được dát bạc. Những cơn gió nhẹ vẫn khẽ thổi qua, xua tan đi cái nắng gắt của mùa hè. Xa xa, em thấy những chú chim bồ câu bay lượn quanh Tháp Rùa, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp và yên bình. Mọi thứ ở Hồ Gươm đều toát lên vẻ cổ kính, trầm mặc mà vẫn gần gũi, thân quen. Chiều xuống, khi ánh nắng dần tắt, Hồ Gươm khoác lên mình tấm áo mới lung linh huyền ảo. Những ngọn đèn hai bên đường bật sáng, phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh thơ mộng như trong tranh. Dòng người vẫn tấp nập đi lại, tiếng nói cười, tiếng đàn violon của các nghệ sĩ đường phố vang lên du dương khiến em cảm thấy lòng mình thật vui vẻ và yên bình. Khi màn đêm buông xuống, Hồ Gươm trở nên lung linh và huyền ảo như một bức tranh cổ tích. Những ngọn đèn quanh hồ tỏa ánh sáng vàng dịu, phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh như ngàn vì sao rơi. Cầu Thê Húc cong cong rực rỡ ánh đèn đỏ, nổi bật giữa làn nước xanh thẫm, còn Tháp Rùa giữa hồ thì trầm mặc, sáng lên mờ ảo như đang kể chuyện xưa.Dọc theo lối đi, người người tản bộ, nói cười vui vẻ, trẻ em nô đùa hồn nhiên. Cảnh Hồ Gươm về đêm thật đẹp, vừa yên bình vừa rực rỡ, khiến ai ngắm nhìn cũng thấy lòng nhẹ nhàng và yêu mến nơi này hơn. Em rất yêu Hồ Gươm – viên ngọc xanh giữa lòng Hà Nội. Nơi đây không chỉ đẹp mà còn gắn liền với lịch sử, với truyền thuyết oai hùng của dân tộc. Mỗi lần nghĩ đến Hồ Gươm, em lại cảm thấy tự hào về đất nước Việt Nam tươi đẹp, về Thủ đô ngàn năm văn hiến mà em hằng yêu mến.